Ngược đời nhân tình của chồng vác bụng bầu 3 tháng đến tận cửa đòi vợ ly hôn

‘Em là Phương, người yêu của anh Hùng. Em đang có bầu ba tháng nên đến đây đề nghị chị ký đơn ly hôn với anh Hùng, để con em có cha. Không yêu nhau nữa sao chị cứ dùng dằng gây đau khổ cho người khác?’

Câu nói của cô gái trẻ đứng trước cửa khiến chị Minh sững người không nói nên lời. Chị thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao lại đột nhiên có người đến tận nhà bắt chị phải bỏ chồng?

“Cô có nhầm không đấy? Chồng tôi cũng tên là Hùng, nhưng chúng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn. Anh ấy là người nghiêm túc, chắc chắn không phải là tác giả cái thai trong bụng cô đâu. Cô đi đi!”. Chị Minh gắng giữ bình tĩnh để đáp trả sự thách thức của cô gái lạ, rồi quay bước vào nhà.

“Nghiêm túc? Chỉ là nghiêm túc khi ở nhà với chị thôi! Sao chị không hỏi lại xem những lần đi công tác, anh ấy nghiêm túc với ai, ở đâu? Có phải là trên giường, trong khách sạn và với tôi không? Chị nhìn cái mặt này đi, có phải là mặt của chồng chị không? Tôi làm sao mà nhầm cha của con mình được!”. Những tấm ảnh anh Hùng đang ở trần, cười toe toét bên một cô gái chẳng mảnh vải che thân được gí sát vào mắt chị Minh…

Chị choáng váng, đóng sập cửa lại, ngồi thần trên ghế sofa, nước mắt cứ trào ra. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Sao chồng chị lại có thể chà đạp lên lòng tin của chị? Dối trá! Anh đã dối trá với chị không biết đã bao nhiêu lần khi xách va li đi công tác, mà thật ra là đi chơi bời với cô ta. Lại còn cái thai ba tháng…

“Anh nói đi! Nói hết ra xem! Anh coi tôi là gì? Là bù nhìn, là Ôsin, là của đáng tội anh phải cưu mang sao? Sao không thẳng thắn ly hôn mà phải để người tình đến tận nhà nói hộ như thế? Anh còn hèn hạ đến mức nào nữa mới đủ?” – chị Minh đay nghiến tuôn ra từng tràng ngay khi anh Hùng vừa bước vào nhà. Nhìn bộ dạng tiều tụy đến xót lòng của vợ, lập tức anh hiểu ra vấn đề.

Thế nhưng, anh không hề tỏ thái độ thành khẩn, cầu xin tha thứ như chị mong đợi. Thay vào đó là câu nói như xát thêm muối vào lòng chị: “Anh chỉ chơi bời thôi, không ngờ bị cô ta bẫy. Giờ có thai, cô ta một hai bắt anh phải ly hôn với em. Anh sẽ không bao giờ làm như thế! Anh chỉ muốn sống bên em đến hết đời”. Chị bất giác nhếch cười trước cách nói của chồng: “Anh nói thế mà nghe được sao? Chưa bao giờ tôi nghĩ đến việc sẽ làm anh tổn thương, mà giờ anh lại ngang nhiên ném tôi xuống vực thẳm. Tội gì cũng có thể tha thứ được, nhưng ngoại tình chắc chắn là không!”.

Đã quá muộn. Anh không còn có thể làm gì để lay chuyển được người vợ đã chung vai sát cánh bên anh từ thời khốn khó đến hiện tại đủ đầy hôm nay. Anh đã sai khi đạp đổ tình yêu bảy năm để sa vào những ham muốn nhất thời. Anh đã không lường được hậu quả, cứ nghĩ mọi chuyện có thể vùi lấp dưới biển khơi nếu chỉ một vài lần mua vui qua đường.

Anh quỳ sụp xuống chân vợ, thành khẩn hối lỗi: “Anh có làm trâu làm ngựa cũng không xóa được cái vết nhơ này. Anh sai rồi. Anh xin em một cơ hội cuối cùng để chứng minh là anh cần em đến thế nào. Tương lai phía trước em muốn thế nào cũng được, chỉ xin em đừng bỏ anh!”. “Còn cái thai kia anh tính sao?” – chị mỉa mai hỏi. “Anh có thể xin lời khuyên từ em được không?”, anh ngây thơ nghĩ nói vậy là vợ đã tha thứ cho mình.

Chuyện nào có dễ dàng như thế. Chị Minh thẳng tay quyết định: “Tôi hỏi thế vì muốn nhắc anh nhớ đến thực tế. Còn muốn tôi tha thứ thì chỉ có cách là anh đừng làm thôi! Tiếc là anh đã làm rồi. Giờ tốt nhất là mình gặp nhau ở tòa. Con gái tôi sẽ nuôi. Nhà này bố mẹ tôi mua nên mẹ con tôi sẽ ở. Còn anh thì xin mời đến với cô nhân tình và tổ ấm mới của anh đi.”

Linh Nguyễn